19 ngày – Chương 20

Chương 20

Đám mây bồng bềnh trôi nơi chân trời, mặt trời khi thì ẩn mình khi thì gay gắt.

Hai giờ trưa, thời điểm nóng nhất.

Đất đai trên bề mặt địa cầu bị nướng khô cằn, ô-tô chạy qua, bụi bay mịt mù.

Đường sông quẹo cua, chạy theo một con đường hẹp quanh co với cỏ dại rậm rạp.

Mà con đường lớn này kéo dài thẳng về phía trước.

Một tiếng sau, đường lớn hẹp dần.

Hai bên là ruộng khô hoang vu, mấy căn nhà gạch đổ sập bỏ hoang bay qua cực nhanh bên ngoài cửa kính xe. Ba năm trước, khu này bị chính phủ trưng thu, kế hoạch ban đầu là xây nhà máy chế biến ở đây, nhưng đến bây giờ dự án chưa bắt đầu, dân làng lân cận đã di dời hết, chỉ còn sót lại mấy ngôi làng hoang vắng không một bóng người.

Read More »

Advertisements

19 ngày – Chương 19

Chương 19

Hứa Duy nghiền ngẫm câu này một hồi rồi im lặng, hỏi tiếp nữa đoán chừng anh sẽ tự luyến ra vẻ thông minh, cô đổi đề tài, nói: “Không chào hỏi cậu ấy à?”

Chung Hằng hừ một tiếng: “Không cần thiết.”

Vốn định ăn đồ nướng xong là đi ngay, không ngờ Triệu Tắc tinh mắt, vừa quay đầu là nhìn thấy bọn họ. Triệu Tắc vô cùng ngạc nhiên, “á” một tiếng, thu hút hết sự chú ý của những người khác.

Sắc mặt Lư Hoan thay đổi ngay lập tức, cô ta ngước cằm, nhìn Hứa Duy chằm chằm như nhìn kẻ thù.

Triệu Tắc nói với Nghiêm Tùng Mạn một câu, rồi rời bàn chạy sang.

“Hai cậu cũng tới đây à?”

Read More »

19 ngày – Chương 18

Chương 18

Chung Hằng cười rạng rỡ hơn, đôi mày cong cong, ném Cá Chạch xuống đất.

Hứa Duy thấy ngón tay anh đặt bên môi, cho cô một nụ hôn gió giống như năm ấy.

Con ngươi Bình An trợn cả lên, che miệng trốn sau lan can cười khanh khách, vừa cười vừa nói với Hứa Duy: “Cậu em đang hôn chị kìa.”

Dương Thanh đứng ở hiên cửa, đương nhiên cũng nhìn thấy màn này, đôi má cô ấy hơi nóng, nhưng trong lòng nhăn nhúm.

Hứa Duy chỉ cửa nhà nghỉ.

Chung Hằng gật đầu, nhìn cô mấy giây, rồi đi vào.

Dương Thanh đi ra sân sau, đứng dưới tán cây nhìn người đàn ông bên bồn nước, anh đang mở nước lạnh xối đầu.

Read More »

19 ngày – Chương 17

Chương 17

Một đêm xấu hổ này cuối cùng cũng qua.

Chung Hằng dậy sớm hơn Hứa Duy.

Anh trở mình, Hứa Duy nghiêng người ngủ, mặt hướng sang anh, một chùm tóc rối bù bao phủ bên má, che mắt một chút, đôi môi cũng bị che nửa bên, cái mũi thẳng lộ ra, hơi thở nhè nhẹ chầm chậm, làm sợi tóc trên môi khẽ lay động.

Khi ngủ, đầu mày cô hơi nhíu lại.

Trước đây cũng thế này sao.

Chung Hằng nhớ lại, nhưng không có ấn tượng, cộng hết thì cũng không ngủ chung mấy lần. Anh chỉ nghĩ mà thôi, dồn đầy bụng ý nghĩ xấu xa, nhưng không có cơ hội dùng tới.

Chung Hằng rời giường trước, không quấy rầy cô, mặc quần, cầm áo thun rồi đi ra ngoài.

Anh đóng cửa lại, vừa đi vừa giũ áo thun chuẩn bị mặc, một người đi ra từ phòng bên cạnh.

Read More »

19 ngày – Chương 16

Chương 16

Vẻ mặt cô thẳng thắn tự nhiên, mời người ta đến ngủ mà cũng chẳng đỏ mặt, cứ như đang hỏi “Tối nay anh ăn cơm chưa” vậy.

Chung Hằng nhìn Hứa Duy, đột nhiên hơi buồn cười.

Anh cũng cười thật, nhìn cô hai lần, “Vội gì chứ, anh đi tắm đã.”

Chút chuyện bực mình vừa rồi hình như cũng chẳng còn nữa.

Cuối cùng Nghiêm Tùng Mạn và Lư Hoan vẫn ở nhà nghỉ khác trên phố. Triệu Tắc giúp họ mang hành lý qua. Lư Hoan ấm ức, vào phòng liền đóng cửa mặc kệ bọn họ.

Nghiêm Tùng Mạn thấy có lỗi, nói với Triệu Tắc: “Hôm nay đúng là ngại quá, cậu giúp mình nói lời xin lỗi Hứa Duy nhé. À, còn Chung Hằng nữa.”

Read More »