19 ngày – Chương 26.1

Chương 26.1

Edit: Phúc Đoàn

Beta: Fei Yang

Chung Hằng còn tưởng rằng mình nghe lầm.

Hứa Duy đột nhiên lắc đầu: “Thôi bỏ đi, không có cách nào mang theo được.” Cá Chạch rất đáng yêu, nhưng lần này không được.

“Em hơi xúc động rồi.” Cô nói.

“…” Chung Hằng nhìn Cá Chạch điên loạn trên đồi, ánh mắt có phần một lời khó mà nói hết: “Ngoài con chó đần ấy ra, em không muốn mang ai khác theo nữa à?”

Hứa Duy không hiểu lắm.

Chung Hằng: “Như bố nó chẳng hạn.”

“…”

Hứa Duy hơi buồn cười: “Anh đủ rồi đấy.”

So sánh với Cá Chạch nữa ư?

Chung Hằng đúng là không hiểu nổi, “Nó có sức quyến rũ mạnh như vậy à?”

“Không phải đáng yêu lắm sao.” Hứa Duy không nói thật ra cô muốn có Cá Chạch mấy ngày rồi.

Chung Hằng không nói gì, nhìn cô một hồi, nói: “Muốn thật?”

“Muốn, nhưng tạm thời em không có cách nào nuôi nó được, anh hãy chăm sóc thêm một thời gian nữa nha.”

Chung Hằng không trả lời, vẫy tay kêu một tiếng. Cá Chạch chạy tới, nhào thẳng vào lòng Hứa Duy.

Chờ Hứa Duy vuốt lông đến say sưa, Chung Hằng thình lình hắt chậu nước lạnh: “Không muốn cho em.”

Hứa Duy: “…”

Chung Hằng đưa tay xoa đầu Cá Chạch một cái, “Cùng nhau nuôi nó nhé.”

*

Buổi trưa trước khi đi, Bình An đang ngủ trưa, Hứa Duy không đi thăm cô bé nữa, chỉ tạm biệt Chung Lâm, nói có việc phải đi về trước.

Chung Lâm sớm biết rằng cô sẽ không ở lại lâu, nhưng cũng không ngờ lại đi gấp như vậy.

Con người cô có hời hợt hơn đi chăng nữa, thì lần này cũng không khỏi lo cho thằng em nhà mình —— Sức hấp dẫn kiểu gì vậy? Mới mấy ngày đã bị bỏ rơi rồi?

Đang định thăm dò một chút, thì thấy Chung Hằng xách vali của Hứa Duy đi xuống.

Chung Lâm đành phải dằn lại, nhìn theo họ đi ra ngoài.

Đường Ma Phường có xe buýt nhỏ đi vào nội thành.

Chung Hằng đưa Hứa Duy đến trạm, đúng lúc có một chiếc xe đậu ở đó, một nửa xe đã có người ngồi.

Người bán vé mở khoang hành lý dưới gầm xe ra, Chung Hằng bỏ vali của Hứa Duy vào.

Hai người đứng ở ngoài xe.

Lần lượt có người lên xe, người bán vé kêu: “Ai đến bến xe mới Ngu Khê mời lên xe!”

Hứa Duy nói: “Em lên đây, anh về đi.”

Chung Hằng gật đầu.

Chuyện lưu luyến không muốn rời, bọn họ không ai làm cả. Lời nên nói đã nói trước hết rồi.

Trước khi Hứa Duy lên xe, Chung Hằng chỉ dặn cô chú ý an toàn.

Chờ xe rời đi, Chung Hằng quay về nhà nghỉ.

*

Dọc đường, xe buýt nán lại một lúc, hơn ba giờ mới đến nội thành.

Hứa Duy rời nhà ga, đón xe đi đến khách sạn Trường Nhiêu, ở đó cô thuê một phòng, cất hành lý xong, đeo ba lô đi ra ngoài mua đồ. Cô mua hai cái váy mới, ăn cơm tối xong rồi về khách sạn.

Trong di động có một tin nhắn mới, hôm qua Tôn Hư Hoài gửi tới, chỉ có chín chữ: Cô Hứa, tối mai tổng giám đốc Tưởng về.

Hứa Duy nhắn lại cho ông ấy: Tôi đang ở khách sạn Trường Nhiêu.

Gửi tin xong, Hứa Duy xem danh bạ, tổng cộng chín số, theo thứ tự là: Phương Mẫn Anh, Hà Nghiễn, Tưởng Tùng Thành, Lữ Gia, Lâm Ưu, Tôn Hư Hoài, Nhan Hân, hộ lý Trần bệnh viện số Một, Chung Hằng.

Hứa Duy xem qua hai lần, ngón tay bấm mấy cái, xóa ba số trong đó: Hà Nghiễn, Lâm Ưu, Chung Hằng.

Số Chung Hằng đã nhớ kĩ từ lâu, còn hai số kia, Hứa Duy xem hai lần cũng thuộc.

Cô nhắn một tin cho Hà Nghiễn, sau đó gọi cho Phương Mẫn Anh.

Dường như không ngờ cô gọi điện thoại, nên giọng Phương Mẫn Anh hơi mừng rỡ: “Bé ơi, con đã ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi ạ.” Hứa Duy nói, “Trong nhà có ổn không?”

“Ổn lắm, con đừng cúp máy nha.” Phương Mẫn Anh đã hơn năm mươi tuổi, nói chuyện dễ càm ràm, nhưng ở trước mặt cô con gái này thì bà vô cùng kiềm chế, “Chân của bà ngoại con đỡ hơn nhiều rồi, hai ngày nay không đau nữa. Con thế nào, còn bận không?”

“Cũng tạm ạ.” Hứa Duy dừng lại, hỏi: “Mẹ có đến bệnh viện không?”

Đầu bên kia điện thoại, Phương Mẫn Anh quanh co hai tiếng, nói: “Có đi một chuyến, hộ lý Trần chăm sóc nó tốt lắm. Mẹ cũng đã hỏi bác sĩ, bác sĩ chẳng có một lời khẳng định, chỉ nói tình hình không nghiêm trọng thôi.”

Hứa Duy ừm một tiếng, nói: “Con đã hỏi rồi, tổn thương não nhẹ, hôn mê một tháng là điều bình thường.”

Phương Mẫn Anh thở phào, “Có thể tỉnh lại là tốt rồi, cứ kéo dài như vậy lại liên lụy đến con. Từ nhỏ đến lớn toàn thế, nó toàn làm mọi người lo lắng. Chị em hai đứa toàn do mẹ sinh, cách nhau có năm phút thôi mà sao nó không giống con vậy.”

Hứa Duy không muốn nghe bà nói những lời này, “Con cúp đây.”

“Ôi, chờ một chút, bé ơi.” Phương Mẫn Anh nói, “Khi nào thì con về nhà?”

“Con không biết nữa, đợi con bé tỉnh lại rồi nói.”

Cúp điện thoại, tin nhắn của Hà Nghiễn tới, Hứa Duy đọc xong, xóa hết các mục lưu trong điện thoại.

Cô lấy cuốn sổ màu xanh trong ba lô ra, đọc hết từ đầu đến cuối, dựa vào sofa nhắm mắt nhớ lại lần nữa, xác nhận nhớ hết rồi, cô xé hết những tờ có viết chữ, lấy bật lửa châm, rồi bỏ vào gạt tàn thuốc đốt sạch từng tờ một.

*

Mười giờ tối, một nhóm khách mới đến nhà nghỉ của Chung Lâm, tổng cộng là hai gia đình, nhà nghỉ không có đủ phòng, thiếu một phòng. Chung Lâm nhớ tới căn phòng giường lớn mà Hứa Duy ở vẫn chưa dọn dẹp, nên lập tức sai Tiểu Triệu đi lên thay ga trải giường và vỏ chăn.

Chờ thu xếp cho khách ổn thỏa xong, Tiểu Triệu lấy một xấp tiền nhỏ ra để lên quầy, “Chị Lâm, chị xem này.”

Chung Lâm liếc một cái: “Làm gì vậy, tặng cho chị à?”

“Làm sao có thể, em đâu phải là đại gia.” Tiểu Triệu nói, “Đây là tiền em nhìn thấy ở dưới gối chị Hứa đấy. Em đếm thử, vừa đủ tiền phòng mấy ngày chị ấy ở.”

Sắc mặt Chung Lâm thay đổi, hơi kinh ngạc: “Sao con bé khách sáo với chị vậy. Đi đi, gọi Chung Hằng đến cho chị.”

Không bao lâu, Tiểu Triệu kéo Chung Hằng tới.

Chung Lâm đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Cậu với Hứa Duy có chuyện gì vậy? Chia tay rồi à?”

Chung Hằng vừa nghe xong liền khó chịu: “Chị suy nghĩ nhiều rồi.”

“Thật không.” Chung Lâm nhíu mày, đập tiền trước mặt anh, “Con bé còn tính tiền phòng trả cho chị này.”

“Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Triệu kể lại, Chung Hằng trầm mặc một hồi, không nhiều lời, ném một câu: “Trả chị thì chị cứ nhận đi.”

Chung Hằng biết, Hứa Duy có tật xấu này, cô thích phân chia rõ ràng rành mạch với người khác, nợ người khác nhất định phải trả, khi đó cô chỉ thân thiết với anh và Lâm Ưu hơn một chút.

Chung Hằng trở về phòng, tắm rửa, mười giờ rưỡi nằm dài trên giường.

Hứa Duy không gọi điện thoại, cũng không nhắn tin.

Chung Hằng nhìn điện thoại hai lần, thoáng thấy ngày tháng trên đó : Ngày 20 tháng 7.

Hứa Duy đến vào ngày 13, tính một chút, cô đến đã tám ngày rồi.

(Còn tiếp)

Advertisements

7 thoughts on “19 ngày – Chương 26.1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s