19 ngày – Chương 1

Chương 1

Không khí oi bức cả ngày, sau bữa cơm tối, mưa tuôn xối xả.

Các ông các bà đi dạo bộ chui vào đình nghỉ mát, chàng bảo vệ trẻ ở cổng chạy về phòng, lau sạch nước mưa trên mặt, ló đầu nhìn, màn mưa bao phủ trời đất, tầm nhìn mờ mịt, hệt như nguyên cái túi đen úp ngược vào đầu.

“Cái thời tiết quái quỷ này!”

Chàng bảo vệ cầm khăn lau mặt xong, thoáng thấy một người chạy đến từ trong mưa, dáng người gầy gầy, chiếc váy cotton màu xanh sậm trên người ướt sũng, gần như bao bọc lấy cô.

Trí nhớ của anh ta tốt kì lạ, không chờ cô chạy tới dưới mái hiên là nhận ra ngay, “Cô Hứa, mưa lớn thế này mà cô không mang ô à?”

“Ừm.”

Tiếng mưa át tiếng trả lời qua loa lấy lệ.

Chàng bảo vệ lấy một cái ô trong tủ đựng đồ ra định cho cô mượn, “Mưa lớn quá, cái ô này cô… Ơ, cô Hứa?”

Dưới mái hiên chẳng có ai.

Chàng bảo vệ rướn người, trong màn mưa đen kịt, hình bóng người phụ nữ kia chạy vào cửa tòa nhà số chín.

Một tia chớp đột nhiên giáng xuống nơi chân trời, ầm ầm.

Chàng bảo vệ rụt phắt đầu lại, lẩm bẩm: “Cô Hứa này càng ngày càng quái đản…” Tính thử, từ tuần trước về đây cô ấy không lái xe, ra ngoài toàn đi nhờ.

Lạ thật, xe cô ấy hỏng à?

Cơn mưa mùa hè tùy hứng lại vô năng, tới nhanh, đi vội, đúng nửa tiếng là tạnh.

Tiếng nước trong phòng tắm cũng dừng lại.

Hứa Duy để người trần đi ra ngoài, mái tóc ướt rượt xõa trên vai. Cô cầm cái khăn trên bàn bếp, lau khô ngực và cổ, hơi xoay vai, bờ lưng trắng ngần sạch sẽ hiện ra trong gương.

Căn phòng yên tĩnh, chiếc đồng hồ thạch anh lẻ loi di chuyển, tích tắc tích tắc, tiết tấu đều đều đơn điệu gần như có thể thôi miên người ta.

Tiếng chuông đột ngột vang lên, Hứa Duy lấy lại tinh thần, đi tới nhặt chiếc di động trên sofa.

Cuộc gọi đến là một dãy số, số trong vùng.

Hứa Duy nhận máy.

“Cưng ơi!” Giọng người nói lanh lảnh, sang sảng.

Hứa Duy không đáp lời.

Lữ Gia ở đầu bên kia vẫn nói tiếp: “Mình nói này đại phóng viên Hứa… À không, đại tác giả Hứa, còn ở dưới quê bầu bạn với mẹ không vậy? Không phải ngày kia lên đường à?”

Hứa Duy bình tĩnh nói: “Đã ở Giang Thành rồi.”

“Vậy sao không có tin tức gì thế? Wechat cũng không trả lời, kể từ lần trước đi công tác về là chẳng thấy cậu đâu.”

Hứa Duy vò cái khăn trong tay, suy nghĩ xem nên nói như thế nào.

Lữ Gia a a hai tiếng, nói: “Đúng rồi, có phải cậu bán căn nhà ở khu Phổ Vân không? Dương Anh nói tháng trước gặp cậu ở Cục quản lý bất động sản, xảy ra chuyện gì vậy, cậu cần tiền gấp ư?”

Hứa Duy dứt khoát không suy nghĩ nữa.

Lữ Gia nói: “Này, có đang nghe không thế?”

Hứa Duy: “Đúng, có chút chuyện.”

“Chuyện gì vậy?” Lữ Gia xuất thân từ phóng viên báo lá cải, không sửa được cái tật đào tận gốc rễ vấn đề, “Cậu không bán nhà bán xe đến Ngu Khê định cư luôn thật đấy chứ? Mặc dù Giang Thành không bằng thủ đô, nhưng cũng là thành phố thủ phủ tỉnh, thành phố lớn, ở thoải mái, chỗ dưới quê đó có gì hấp dẫn cậu vậy?”

Hứa Duy đắn đo: “Phong cảnh đẹp?”

“Thôi đi, dù gì thì cậu cũng đã làm biên tập hai năm, cái lý do cũ rích đó nên đổi đi.” Lữ Gia căn bản không tin, tìm hiểu dân tình dân gian đi đâu mà chẳng được, không cần phải năm nào cũng chạy một chuyến. Huyện nhỏ đó từng là huyện nghèo có tiếng của tỉnh, cho dù bây giờ là khu du lịch sinh thái thì cũng không đáng để lưu luyến như vậy, huống chi mấy năm gần đây mở mang, cái góc nhỏ ấy tốt xấu lẫn lộn, rất hỗn loạn, lên tin tức trong tỉnh mấy lần.

Lữ Gia nói: “Cậu hãy nói thật đi, chỗ đó có anh nào câu mất hồn cậu rồi?”

“…”

Thật là hết cách trao đổi mà.

Hứa Duy khom người lau chân, “Có chuyện gì thì nói, không có thì bãi triều.”

“Xì.” Lữ Gia bị ép quay lại chủ đề: “Mình vốn định dẫn Nhan Hân cho cậu gặp, cô gái rất lanh lợi, rất hoạt bát, thích hợp bầu bạn với cậu. Có điều ngày mai không có thời gian, mình cho em ấy số của cậu, để ngày kia em ấy trực tiếp tìm cậu.”

“Tùy cậu sắp xếp.” Hứa Duy bắt đầu lau tóc.

“Vậy được rồi, giữ liên lạc, cuối tháng nộp bản thảo, cậu đừng có trốn đấy.”

Để điện thoại xuống, Lữ Gia cảm thấy hơi bất thường, nghĩ một hồi, phát hiện Hứa Duy không trả lời câu nào mà cô ấy hỏi.

Bảy giờ rưỡi, ngoài cửa sổ sát sàn ánh đèn mịt mờ.

Hứa Duy thử quần áo trước chiếc gương to. Cô thử hết đồ mùa hè trong tủ quần áo một lượt, cuối cùng giữ lại một chiếc áo thun, một chiếc quần short cotton và chiếc váy đang mặc, mấy món còn lại thì để lại hết.

Ngày 13 tháng 7, ngày nắng ráo, buổi chiều nóng kinh khủng.

Hứa Duy và Nhan Hân gặp nhau ở ga tàu.

Nhan Hân để tóc ngắn, dáng người không cao, khuôn mặt bầu bĩnh, là nhiếp ảnh gia thực tập mà Lữ Gia mới nhận, xin đi Ngu Khê chụp ảnh. Cô ấy nhận ra Hứa Duy trước, vẫy tay chạy tới, lôi vali thành tiếng rầm rầm kéo dài.

Nhan Hân tự giới thiệu mình vô cùng chính thức, báo cáo tuổi tác, quê quán, trình độ học vấn, chuyên ngành, cuối cùng bày tỏ niềm vui có thể đi theo cô giáo Hứa tìm hiểu dân tình dân gian và học tập.

Cô ấy nói nhanh, cười lên thì mắt nheo tít lại, khuôn mặt tròn thêm mấy phần, làm cho tuổi tác giảm mạnh, Hứa Duy không thể không hỏi một câu: “Em hai mươi bốn à?”

“Cô giáo Hứa, thật đấy.”

Hứa Duy xua xua tay: “Đừng gọi chị như vậy, chúng ta chung đường thôi, tùy ý một chút đi.”

Thế là Nhan Hân bật chế độ nhiệt tình cởi mở, đổi cách xưng hô, gọi cô “chị Hứa Duy”.

Sau khi lên tàu, hai người nói chuyện phiếm. Nhan Hân hoạt bát thật, nhưng không ồn ào khiến người ta chán ghét, cô ấy rất biết chừng mực.

Toa tàu chẳng mấy yên tĩnh, hành khách ghế sau có dẫn con nít theo, một đôi song sinh, năm, sáu tuổi, chơi hăng say trên lối đi.

Hứa Duy nhìn chúng một cái, hai thằng bé trông gần giống y như nhau, không phân biệt nổi đứa nào lớn đứa nào nhỏ.

Nhan Hân hỏi gì đó, Hứa Duy không nghe rõ, “Hả?”

“Là… khi đó, tại sao chị đột nhiên không làm tin tức nữa vậy?”

“À, kể ra thì hơi phức tạp…” Âm cuối kéo dài hai giây, Hứa Duy chỉ nhíu mày, lộ ra vẻ khó xử.

Nhan Hân vừa thấy là thức thời thay đổi chủ đề.

Năm giờ chiều, tàu đến ga Phong Châu.

Phong Châu là địa cấp thị (1) ở cực Nam của tỉnh, rất nhỏ, quản lý một thành phố hai huyện. Ngu Khê giáp với Phong Châu, cách thành phố Phong Châu không đến hai trăm cây số, năm kia sau khi trở thành huyện cấp thị (2) thì cũng đổi sang thuộc quyền quản lý của Phong Châu.

(1) Địa cấp thị: xem thêm tại https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%8Ba_c%E1%BA%A5p_th%E1%BB%8B

(2) Huyện cấp thị: xem thêm tại https://vi.wikipedia.org/wiki/Huy%E1%BB%87n_c%E1%BA%A5p_th%E1%BB%8B_(Trung_Qu%E1%BB%91c)

Nơi này nóng hơn Giang Thành nhiều. Sau khi ra khỏi ga, một luồng hơi nóng ập vào người, ai ai cũng đổ mồ hôi nhễ nhại.

Nhan Hân nín tiểu lâu quá, vội vàng tìm toilet. Hứa Duy chờ cô ấy dưới bóng râm, phía đối diện là đô thị vật liệu xây dựng mới xây, một dãy nhà lầu, trên mặt tường dán đủ loại quảng cáo gạch men, sản phẩm phòng tắm vô cùng nổi bật, phong cách hết sức khoa trương, phía sau nữa là khu biệt thự và tòa nhà căn hộ mới xây.

Nơi tầm nhìn xa hơn, đường nét của những ngọn núi trùng điệp thấp thoáng.

Hứa Duy đứng một hồi, móc di động, bấm tin nhắn buổi sáng Hà Nghiễn gửi, bên trong có một dãy số.

Đang định gọi thì một tin nhắn nhảy vào ——

“Bên ngoài ga tàu có trạm xe buýt, chờ ở đó.”

Rất ngắn gọn, không kí tên. Đến từ số có đầu 138.

Chờ Nhan Hân đi vệ sinh xong, Hứa Duy dẫn cô ấy đến trạm xe buýt.

Nhan Hân tưởng phải bắt xe buýt, không ngờ chờ được một chiếc xe bán tải màu xám bạc, cabin kép, phía sau là một thùng hàng phụ kiện kim khí.

Cửa kính hạ xuống, một chàng trai trẻ gầy gò ló đầu ra, nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên người họ: “Này, hai chị đến từ Giang Thành phải không? Có cô Hứa không?”

Nhan Hân nghi hoặc: “Đúng vậy, anh là ai?”

“Em đến đón hai chị.” Khi cậu ta cười lộ ra một hàm răng trắng, ngay sau đó mở cửa xe nhảy xuống, “Ông chủ nhỏ của bọn em không rảnh nên sai em tới, xem hôm nay hơi nóng, hai chị mau lên xe đi.”

Cậu ta tay chân nhanh nhẹn, khi nói chuyện đã để hai cái vali bên chân họ vào thùng hàng phía sau, rồi mở cửa hàng ghế sau, còn mình thì ngồi vào buồng lái trước.

Nhan Hân rất kinh ngạc: “Chị Hứa Duy, bạn chị hả?”

Hứa Duy đang quan sát chàng trai kia, không giải thích, thuận thế gật đầu.

Chiếc xe bán tải từ ga tàu lái vào thành phố.

Chàng trai tên Thạch Vân, hai mươi mốt tuổi, là người rất cởi mở, ở trên xe nói về việc sắp xếp tiếp sau đây cho họ, lát nữa cậu ta phải đi đón ông chủ nhỏ trước, sau đó sẽ đưa họ đến nhà nghỉ.

Lái xe nửa tiếng rồi quẹo vào khu phố cổ, quẹo tới quẹo lui, dừng lại ở đầu đường Đông.

Con đường xưa chưa từng sửa qua, ngõ hẻm hẹp, hai bên còn có người bày hàng rong rao dưa hấu mới hái, dưa ngọt, mấy cụ già phe phẩy quạt ngồi xổm chọn chọn lựa lựa, chặn hơn nửa đường, xe bán tải khó chạy vào.

Thạch Vân gọi một cú điện thoại, không có ai nhận.

“Chuyện gì vậy nhỉ…” Cậu ta đút điện thoại vào túi, nhảy xuống xe, nói: “Hai chị chờ một lát nhé, em kêu ông chủ nhỏ của bọn em một chút.”

“Được.”

Thạch Vân men theo những hàng rong đi vào con đường xưa.

Nhan Hân nhìn ngoài cửa sổ với vẻ lạ lẫm, đủ mọi loại giống dưa hấu bày ra cả con đường, nhìn mà phát thèm. Cô ấy quay đầu nói: “Chị, chị có khát không? Em đi mua ít nước ép dưa hấu nha.”

“Chị đi mua cho.”

Nhan Hân đương nhiên là thấy ngại: “Hay là em đi cho, chị ngồi một lát đi.”

“Đúng lúc chị còn muốn mua ít thứ khác nữa, em đừng xuống.” Hứa Duy cầm túi xách xuống xe.

Cô nhớ đường này có một quán trà sữa, đi mấy phút là đến nơi, thế nhưng phát hiện mặt bằng quán từng sửa qua, bây giờ là nơi bán đồ trang sức, mấy nữ sinh đeo cặp sách chen chúc ở cửa chọn dây buộc tóc.

Hứa Duy ít nhiều gì cũng có hơi thất vọng, đứng một hồi, rồi đi đến tiệm tạp hóa phía đối diện.

“Có bán kẹo bạc hà không ạ?”

Người đàn ông trung niên ngồi bên kệ hàng ngẩng đầu, ánh mắt dời khỏi màn hình di động, tiện tay lấy một thanh kẹo ném qua: “Ba đồng rưỡi.”

Hứa Duy trả tiền, bóc một viên bỏ vào miệng, đi về, mua nước ép dưa hấu ở xe trái cây ven đường.

Trong xe, Nhan Hân soạn xong một tin nhắn gửi đi, ngẩng đầu nhìn thấy chàng trai tên Thạch Vân đã quay lại, còn có một người đàn ông đi theo bên cạnh, vóc dáng cao to, ít nhất là cao hơn Thạch Vân một cái đầu, mặc áo thun màu đen, đeo ba lô, ở dưới mặc quần short xanh màu mè, dài đến trên đầu gối, để lộ bắp chân thẳng rắn chắc, nhìn từ khoảng cách này, lông chân xoăn đúng là rậm rạp.

Thạch Vân vừa đi vừa chỉ: “Anh, xe ở bên kia.”

Đến bên cạnh, cậu ta bước vội mấy bước, đến gần cửa kính: “Chị, ông chủ nhỏ của bọn em đến rồi… Ủa, còn một người nữa đâu?”

“Đi mua đồ uống rồi.”

“À.” Thạch Vân mở cửa xe, giới thiệu, “Đây là cô Nhan.”

“Đừng gọi cô Nhan nữa.” Nhan Hân ló đầu ra, chào hỏi người đàn ông cao ráo kia, “Hi, chào anh, em là Nhan Hân, anh gọi tên em là được rồi.”

“Chung Hằng.” Giọng nói trầm thấp.

Anh ta đứng im ở đầu xe, tầm mắt rơi thẳng vào người Nhan Hân, rõ ràng là ẩn ý dò xét. Đôi mắt anh ta đen, ánh mắt lạnh nhạt, hàng mày vô cùng sắc bén, tất nhiên sẽ cho người ta cảm giác không hòa nhã.

Chỉ cần quan sát ba giây là có thể rút ra kết luận, đây không phải là một người dễ sống chung.

Nhưng mà, đẹp trai thật.

Nhan Hân nghĩ.

Thạch Vân nói với Chung Hằng: “Cô Hứa đi mua đồ rồi.”

Nhan Hân nói: “Chị Hứa Duy chắc sắp về rồi, chờ thêm chút nữa đi.”

Thạch Vân cười cười: “Được, vậy chờ thêm một lát, chút nữa chúng ta…”

“Hứa gì cơ?” Chung Hằng đột nhiên mở miệng.

Tầm mắt Nhan Hân vượt qua họ, thấy người phía sau, “Ấy, về rồi kìa!”

Hai người đàn ông xoay người.

Một cái đầu chó cực to bất thình lình nhảy vào tầm mắt, Nhan Hân trố mắt, tập trung nhìn vào ——

Hay thật, trên lưng Chung Hằng đâu phải ba lô, đó rõ ràng là một con Husky mà!

 

Advertisements

27 thoughts on “19 ngày – Chương 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s