Khi nào trăng sáng dẫn lối anh về – Úy Không

bia-1

Khi nào trăng sáng dẫn lối anh về

Tác giả: Úy Không

Editor: Fei Yang

Poster: Fei Yang

 Độ dài: 63 chương + 1 ngoại truyện

✧✧✧✧✧

Giới thiệu

Trong một chuyến đi lên miền núi, Tạ Vũ, cô phóng viên bị xã hội mài phẳng góc cạnh đã gặp Lục Viễn, người đàn ông trong núi sâu… Không sai, đây là một tiểu thuyết quê hương hiện đại.

Hướng dẫn đọc:

1. Không tiểu bạch

2. Hướng hiện thực

3. Không có cao phú soái ý nghĩa tiêu chuẩn

Mục lục

Mở đầu

Chương 1

Chương 2   Chương 3

Chương 4   Chương 5   Chương 6

Chương 7   Chương 8   Chương 9   Chương 10

Chương 11  +  Chương 12   Chương 13   +   Chương 14   Chương 15

Chương 16   Chương 17   Chương 18   Chương 19

Chương 20   Chương 21   Chương 22

Chương 23   +   Chương 24

Chương 25

Chương 26   Chương 27

Chương 28   Chương 29   Chương 30

Chương 31   +   Chương 32   Chương 33   Chương 34

Chương 35   Chương 36   Chương 37   Chương 38   Chương 39

Chương 40   Chương 41   Chương 42   Chương 43

Chương 44   Chương 45   Chương 46

Chương 47   Chương 48

Chương 49

Chương 50   Chương 51

Chương 52   Chương 53   Chương 54

Chương 55   Chương 56

Chương 57

Chương 58   +   Chương 59

Chương 60   +   Chương 61   Chương 62

Ngoại truyện

Ebook

Advertisements

48 thoughts on “Khi nào trăng sáng dẫn lối anh về – Úy Không

  1. Một câu chuyện ấm áp, cảm ơn chị chủ nhà đã mang đến một câu chuyện hay và cảm động nhưu vậy, em chỉ mới biết đến nhà của chị gần đây, nhưng em đã đọc 1vài bộ của nhà chị nhưng đây là bộ truyện khiến em day dứt và hội chứng bần thần về nó vẫn còn kéo dài và đeo bám em. Thật ra tình tiết trong truyện đều nhẹ nhàng và không khác những bộ ngôn tình hiện đại em từng đọc là mấy, nhưng mà càng đọc, càng ngẫm, càng nhớ lại những chi tiết trong truyện em càng không tài nào dứt ra được.
    Nó giống như một làn nước ấm áp cứ bao vây lấy em. Còn em như thấy được một mẫu hình ảnh của mình trong đó, một người trẻ đã từng nhiệt huyết, đã từng đầy hoài bão, nhưng bị hiện thực trần trụi mài giũa, nhân chi sơ, tính bổn thiện, con người luôn lương thiện nhưng bỏ đi chữ “thiện” đó là họ muốn hay không hoặc là hoàn cảnh có ép buộc họ hay không. Vật chất và những thứ hào nhoáng bề ngoài có cũng đc, không có cũng càng giúp ta biết được lòng người, cách một tầng da thịt mà sâu không lường được, ai cũng đeo lên mình một lớp mặt nạ giả tạo và hào nhoáng, nhưng chỉ có ở những nơi mà ánh sao trời tràn ngập, khuôn trăng chỉ cần với một cái là như có thể chạm ấy, cùng một người xa lạ bèo nước gặp nhau, thấu hiểu được cái gì gọi là yêu, là lý tưởng, là lương thiện là lương tâm.
    Một câu chuyện mang hơi nhân văn ấm vỗ về tâm hồn của những con người mệt mỏi.

    Liked by 3 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s